Một buổi sáng ở Bảo Lộc khi tôi không cần đi đâu

Điểm dừng không tên vào một buổi sáng ở Bảo Lộc
Điểm dừng không tên vào một buổi sáng ở Bảo Lộc

Buổi sáng ở Bảo Lộc

Một buổi sáng ở Bảo Lộc khi tôi không cần đi đâu
Một buổi sáng ở Bảo Lộc khi tôi không cần đi đâu

Một buổi sáng ở Bảo Lộc – Lâm Đồng, tôi thức dậy mà không có ý định đi đâu cả. Không lịch trình, không hẹn trước, không một địa điểm cụ thể cần phải đến. Buổi sáng đó không khác gì những ngày khác, nhưng cảm giác thì rất khác. Có lẽ vì tôi không đặt ra mục đích, nên mọi thứ diễn ra nhẹ hơn bình thường.

Bảo Lộc vào buổi sáng sớm có một trạng thái rất riêng. Thành phố chưa kịp ồn ào, xe cộ chưa đông, quán xá còn đóng cửa. Không khí lúc này không phải là không khí của một điểm đến, mà giống như một khoảng nghỉ ngắn giữa hai nhịp sống. Và tôi thích ở trong khoảng đó.

Tôi dắt xe ra đường khi trời còn lành lạnh. Sương chưa tan hẳn, phủ mỏng trên những tán cây ven đường. Ánh sáng chưa đủ mạnh để gọi là nắng, nhưng cũng không còn tối. Mọi thứ ở trạng thái lưng chừng, rất khó gọi tên, nhưng lại khiến người ta dễ chịu.

Thành phố khi chưa thức dậy

Buổi sáng ở Bảo Lộc không cố gắng trở nên đẹp. Nó không phô bày, không chào mời. Đường phố lúc này trông giống như một bản nháp, nơi mọi thứ chưa được tô đậm. Những biển hiệu chưa bật đèn, những quán cà phê vẫn đóng cửa, và vài người đi sớm xuất hiện rất lặng lẽ.

Có người chạy xe đi làm sớm, có người đẩy xe rau, có người đứng trước cửa nhà, chuẩn bị cho một ngày mới. Tất cả diễn ra rất chậm. Không ai vội, cũng không ai đứng lại quá lâu. Mỗi người đi theo nhịp của riêng mình, và buổi sáng ở đó đủ rộng để chứa tất cả những nhịp đó.

Tôi không mở bản đồ. Không cần biết mình đang chạy về hướng nào. Chỉ cần chạy chậm, đủ để nhìn thấy hai bên đường, đủ để nghe tiếng xe của chính mình và những âm thanh rất nhỏ xung quanh. Khi không có điểm đến, đoạn đường nào cũng trở thành điểm dừng.

Chạy xe mà không cần điểm đến

Có những đoạn đường tôi đã chạy qua rất nhiều lần vào Buổi sáng ở Bảo Lộc, nhưng chỉ khi đi vào buổi sáng sớm như thế này, tôi mới nhận ra mình chưa từng nhìn kỹ. Một hàng cây, một khúc cua, một bờ rào thấp, tất cả đều hiện ra rõ hơn khi không bị che lấp bởi tiếng ồn và sự vội vàng.

Chạy xe một mình vào buổi sáng sớm không mang lại cảm giác cô đơn. Ngược lại, nó cho cảm giác rất đầy. Vì không có ai nói chuyện, không có thông báo, không có việc cần làm ngay, nên mọi thứ khác tự nhiên lộ ra. Gió, sương, mùi đất ẩm, mùi lá cây, tất cả đều rất thật.

Tôi dừng xe ở một đoạn đường trống, nơi không có quán xá hay biển hiệu. Chỉ là một đoạn đường bình thường, nhưng vào buổi sáng sớm, nó trở thành một khoảng nghỉ. Tôi tắt máy, ngồi yên một lúc, và không làm gì cả.

Những điểm dừng không tên

Điểm dừng không tên vào một buổi sáng ở Bảo Lộc
Điểm dừng không tên vào một buổi sáng ở Bảo Lộc

Buổi sáng ở Bảo Lộc không phải lúc nào cũng có những chỗ đẹp trước mắt. Có những buổi sáng, chỉ cần một mặt nước phẳng, một bãi cỏ thấp, hoặc một đoạn đường ít xe là đủ. Những điểm dừng như vậy không xuất hiện trên bản đồ, cũng không được gọi tên. Nhưng chính vì thế, chúng không bị kỳ vọng phải mang lại điều gì đặc biệt.

Ngồi bên một mặt nước vào buổi sáng sớm, tôi thấy thời gian trôi rất khác. Không nhanh, không chậm, chỉ là trôi. Mặt nước phản chiếu bầu trời một cách rất nhẹ, không rõ ràng, không sắc nét. Và có lẽ vì vậy, người ta cũng không cần nhìn quá kỹ.

Xa xa, có vài người ngồi câu cá. Họ đến đây từ sớm, chọn cho mình một khoảng riêng, và ngồi yên. Không ai nói chuyện lớn tiếng. Không nhạc, không điện thoại. Chỉ có cần câu, mặt nước và buổi sáng đang trôi qua.

Khi không cần chụp ảnh

Có những Buổi sáng ở Bảo Lộc tôi không chụp một tấm ảnh nào. Không phải vì cảnh không đẹp, mà vì tôi không muốn lưu lại bằng hình ảnh. Có những khoảnh khắc, nếu cố gắng giữ lại, sẽ mất đi cảm giác ban đầu. Tôi để buổi sáng đó trôi qua như cách nó đến, không ghi lại, không chia sẻ.

Không chụp ảnh cũng có nghĩa là không cần chứng minh mình đã ở đó. Buổi sáng đó không cần được kể lại, không cần được xác nhận. Nó chỉ cần tồn tại, và ở lại trong cảm giác.

Vì sao tôi thích những buổi sáng như vậy

Tôi không nghĩ mình đang trốn chạy điều gì. Tôi chỉ tạm thời rời khỏi nhịp quen, để nhịp khác có chỗ xuất hiện. Buổi sáng sớm ở Bảo Lộc cho tôi cảm giác đó rất rõ. Khi không ai đòi hỏi, không ai kéo mình đi, thì bản thân cũng không cần phải gồng lên để đáp ứng.

Những Buổi sáng ở Bảo Lộc như vậy không kéo dài. Chúng kết thúc rất nhẹ. Khi thành phố bắt đầu đông hơn, khi quán xá mở cửa, khi tiếng xe nhiều lên, tôi quay về. Không mang theo gì ngoài cảm giác đã được ở yên một lúc.

Và có lẽ, chính vì không cố giữ lại, nên những Buổi sáng ở Bảo Lộc đó lại rất lâu.