Những nơi yên tĩnh ở Bảo Lộc mà tôi hay đến

Những đoạn dừng không tên
Những đoạn dừng không tên

Những nơi yên tĩnh ở Bảo Lộc mà tôi hay đến

Có những lúc ở Bảo Lộc, tôi không cần tìm một nơi thật đẹp, cũng không cần một điểm đến được nhiều người biết. Thứ tôi tìm chỉ là sự yên tĩnh, đủ để nghe rõ tiếng gió, tiếng xe của chính mình và những chuyển động rất nhỏ xung quanh. Khi đó, tôi thường rời trung tâm, chạy chậm hơn một chút và để cảm giác dẫn đường.

Những nơi tôi hay đến khi muốn yên tĩnh ở Bảo Lộc không có bảng chỉ dẫn, không đông người và cũng không cần phải giới thiệu. Chúng tồn tại lặng lẽ, đủ gần để quay về bất cứ lúc nào, và đủ xa để tạm thời tách khỏi nhịp sống quen thuộc.

Khi rời khỏi trung tâm là đã bắt đầu yên tĩnh

Khi rời khỏi trung tâm là đã bắt đầu yên tĩnh
Khi rời khỏi trung tâm là đã bắt đầu yên tĩnh

Bảo Lộc không quá lớn, nhưng chỉ cần rời khỏi vài trục đường chính, không gian đã thay đổi rất rõ. Xe ít hơn, tiếng ồn giảm dần, và nhịp sống trở nên chậm rãi. Tôi không cố đi thật xa. Chỉ cần chọn những con đường ít xe, những lối rẽ nhỏ mà trước đó mình từng đi qua, cảm giác yên tĩnh đã xuất hiện.

Sự yên tĩnh ở đây không phải là im lặng hoàn toàn. Nó là sự vắng bớt. Vắng tiếng còi xe, vắng người qua lại, vắng những thứ khiến đầu óc phải phản ứng liên tục. Khi không còn bị kéo đi, người ta dễ nhận ra mình đang cần gì.

Những mặt nước khiến tôi dễ ngồi lại lâu hơn

Những mặt nước khiến tôi dễ ngồi lại lâu hơn
Những mặt nước khiến tôi dễ ngồi lại lâu hơn

Khi muốn yên tĩnh, tôi thường tìm đến những mặt nước. Không cần là hồ lớn hay điểm ngắm cảnh nổi tiếng. Chỉ cần một hồ nước đủ rộng, đủ phẳng và không quá đông người. Ngồi bên mặt nước vào buổi sáng hoặc chiều muộn, tôi thấy thời gian trôi chậm hơn bình thường.

Có những buổi sáng, tôi dừng xe bên một hồ nước, tắt máy và ngồi yên. Xa xa là vài người câu cá, mỗi người một khoảng riêng. Không ai nói chuyện lớn tiếng. Không ai vội vàng. Mặt nước lúc này không cần đẹp, chỉ cần yên.

Những con đường tôi hay chạy khi không muốn nói chuyện

Những con đường tôi hay chạy khi không muốn nói chuyện
Những con đường tôi hay chạy khi không muốn nói chuyện

Không phải lúc nào tôi cũng muốn dừng lại. Có những ngày, sự yên tĩnh đến từ việc tiếp tục chạy xe, nhưng chạy chậm. Những con đường ven rừng, ven hồ hoặc dẫn vào các khu vực ít nhà dân là lựa chọn tôi thường nghĩ đến.

Chạy xe trên những con đường này, tôi không cần nghe nhạc. Tiếng động cơ, tiếng bánh xe lăn trên mặt đường và gió thổi qua mũ bảo hiểm là đủ. Không có gì phải suy nghĩ thêm, cũng không có ai cần phải trả lời.

Những đoạn dừng không tên

Những nơi yên tĩnh ở Bảo Lộc mà tôi hay đến
Những nơi yên tĩnh ở Bảo Lộc mà tôi hay đến

Không phải nơi nào yên tĩnh cũng cần được gọi tên. Có những đoạn đường, bãi đất trống, hoặc góc nhìn mở ra một khoảng không gian rộng, nơi tôi chỉ dừng lại vài phút rồi đi tiếp. Những đoạn dừng như vậy không xuất hiện trong bất kỳ gợi ý nào, nhưng lại là nơi tôi quay lại nhiều lần.

Chúng không có gì đặc biệt để chụp ảnh, cũng không có lý do rõ ràng để ở lâu. Nhưng chính vì không có mục đích cụ thể, nên những nơi này giữ được sự yên tĩnh rất lâu.

Yên tĩnh không đồng nghĩa với cô đơn

Nhiều người nghĩ rằng tìm đến những nơi yên tĩnh là vì muốn trốn tránh hoặc ở một mình. Với tôi, đó không hẳn là trốn chạy. Đó chỉ là một cách để quay về nhịp chậm hơn, nơi không cần phải phản ứng với quá nhiều thứ cùng lúc.

Ở những nơi yên tĩnh tại Bảo Lộc, tôi vẫn thấy con người, vẫn thấy sinh hoạt thường ngày, nhưng mọi thứ diễn ra nhẹ hơn. Người câu cá, người đi làm sớm, người dừng xe nghỉ chân. Mỗi người ở đó theo cách riêng của họ, không làm phiền nhau.

Vì sao tôi quay lại những nơi này nhiều lần

Những nơi tôi hay đến khi muốn yên tĩnh không thay đổi nhiều theo thời gian. Chính điều đó khiến tôi dễ quay lại. Tôi không cần tìm cái mới, không cần khám phá thêm. Chỉ cần biết rằng những nơi đó vẫn ở đó, vẫn đủ yên để ngồi lại.

Có những buổi sáng tôi đến rồi đi rất nhanh. Có những buổi chiều tôi ngồi lâu hơn. Nhưng dù thời gian ngắn hay dài, cảm giác khi rời đi vẫn giống nhau. Nhẹ hơn một chút, chậm hơn một chút.

Yên tĩnh là một lựa chọn

Những nơi yên tĩnh ở Bảo Lộc mà tôi hay đến, tại Bảo Lộc không thiếu những nơi đông người, cũng không thiếu những điểm được nhắc đến nhiều. Nhưng với tôi, những nơi yên tĩnh mới là lý do khiến tôi ở lại lâu hơn. Chúng không cần được giới thiệu, không cần được đánh dấu trên bản đồ.

Chỉ cần khi cần, tôi biết mình có thể chạy xe ra đó, ngồi yên một lúc, rồi quay về. Như vậy là đủ.